Một trong những điểm hấp dẫn chính của CFD là chúng không bó hẹp trong một thị trường duy nhất. Với cùng một cấu trúc hợp đồng, bạn có thể tiếp cận nhiều loại tài sản tài chính truyền thống: ngoại hối, vàng bạc, chỉ số chứng khoán, dầu thô và khí tự nhiên, cổ phiếu riêng lẻ, v.v. Chính vì thế, nhiều học viên lầm tưởng rằng "quy tắc giống nhau, nên giao dịch tài sản nào cũng như nhau." Nhận thức này không chính xác. Dù các tài sản khác nhau có thể được giao dịch qua CFD, nhưng logic định giá, khung giờ giao dịch sôi động, mô hình biến động và cấu trúc chi phí đằng sau mỗi loại đều khác biệt. Mục tiêu của Bài học 3 là làm rõ những khác biệt này.
Ngoại hối là một trong những loại tài sản phổ biến nhất trong CFD, với các cặp điển hình gồm:
Đặc điểm của thị trường ngoại hối:
Ví dụ, EUR/USD không chỉ là một chuỗi giá, nó phản ánh sự thay đổi tương đối về tăng trưởng, lạm phát và chính sách tiền tệ giữa Khu vực đồng euro và Mỹ. Do đó, CFD ngoại hối có tính liên kết vĩ mô mạnh và rất phù hợp để quan sát mối quan hệ giữa "tiền tệ, lãi suất, khẩu vị rủi ro."
Các kim loại quý phổ biến nhất:
Vàng thường được thảo luận riêng vì sở hữu nhiều đặc tính:
Điều này có nghĩa CFD vàng thường không chỉ là giao dịch hàng hóa đơn thuần, mà là công cụ để thể hiện quan điểm vĩ mô. Ví dụ, trong giai đoạn đồng đô la yếu, lãi suất thực giảm hoặc nhu cầu trú ẩn an toàn tăng, biến động của vàng thường nổi bật hơn. Bạc kết hợp cả đặc tính kim loại quý và công nghiệp ở một mức độ nhất định, và có xu hướng co giãn biến động cao hơn.
Các CFD chỉ số chứng khoán phổ biến:
Chỉ số chứng khoán đại diện cho định giá tổng thể của một rổ cổ phiếu, chứ không phải rủi ro của một công ty riêng lẻ, nên chúng rất lý tưởng để quan sát "khẩu vị rủi ro thị trường." Ví dụ:
Lợi thế của CFD chỉ số chứng khoán là bạn có thể thể hiện quan điểm về một khu vực hoặc thị trường tổng thể mà không cần chọn từng cổ phiếu riêng lẻ. Tuy nhiên, chỉ số chứng khoán thường biến động mạnh vào thời điểm mở cửa hoặc trong các sự kiện lớn, khiến việc thực hiện lệnh và kiểm soát rủi ro cũng quan trọng không kém.
CFD hàng hóa bao gồm:
Động lực biến động của các tài sản này khác biệt rõ rệt so với ngoại hối và chỉ số chứng khoán. Chúng dễ bị ảnh hưởng hơn bởi:
Ví dụ, giá dầu có thể bị tác động bởi chính sách OPEC, rủi ro chiến tranh, kỳ vọng kinh tế toàn cầu và dữ liệu tồn kho. So với các loại tài sản khác, hàng hóa thường có đặc tính dựa trên sự kiện mạnh hơn, có thể dẫn đến nhảy vọt giá nhanh và biến động cao.
CFD cổ phiếu thường theo dõi giá của một công ty niêm yết duy nhất, chẳng hạn:
Đặc điểm của CFD cổ phiếu:
Vì biến động cổ phiếu riêng lẻ thường bắt nguồn từ thay đổi cơ bản của chính công ty, CFD cổ phiếu gần với một phiên bản có đòn bẩy của "rủi ro sự kiện công ty." Đối với học viên, các tài sản này hấp dẫn nhờ độ co giãn cao; tuy nhiên, nếu thiếu biện pháp kiểm soát rủi ro rõ ràng, tốc độ bộc lộ rủi ro trong CFD cổ phiếu có thể nhanh hơn nhiều.
Dù tất cả đều là hợp đồng chênh lệch (CFD), các loại tài sản khác nhau có một số khác biệt nền tảng:
Do đó, một trong những kết luận quan trọng nhất của Bài học 3 là: CFD là một định dạng giao dịch thống nhất, nhưng không phải là một logic thị trường thống nhất.
Nhiều vấn đề giao dịch không xuất phát từ điểm vào hay điểm ra, mà từ việc "không biết mình thực sự đang giao dịch cái gì." Nếu bạn coi vàng như một loại hàng hóa thông thường, NASDAQ như một chỉ số ổn định, hoặc cổ phiếu riêng lẻ như các vị thế thông thường có thể chịu đựng biến động dài hạn, thì nhận thức rủi ro của bạn sẽ bị bóp méo.
Hiểu về loại tài sản có nghĩa là:
Bước này là cần thiết trước khi chuyển sang sử dụng đòn bẩy, cấu trúc chi phí và giờ giao dịch trong các bài học tiếp theo. Chỉ khi biết "bạn đang giao dịch cái gì" thì quản lý rủi ro mới có nền tảng thực tiễn.
Gate CFD phân loại tài sản có thể giao dịch như sau:
Gate CFD bao phủ gần 300 tài sản toàn cầu và hỗ trợ sử dụng USDT làm ký quỹ cho các giao dịch chuyển tiền và giao dịch trong cùng một hệ thống tài khoản Gate (sau khi chuyển tiền từ tài khoản giao dịch hoặc giao ngay sang tài khoản CFD).
Khi sử dụng Gate CFD, bạn nên kiểm tra ba điều trước khi chọn tài sản: tài sản đó có sẵn để giao dịch không; báo giá và chênh lệch hoạt động thế nào trong khung giờ giao dịch mục tiêu; và cấu trúc phí cũng như các bậc đòn bẩy.
Việc kết hợp phạm vi nền tảng với kiến thức về loại tài sản từ Bài học 3 giúp kết nối "chọn thị trường nào" với "môi trường giao dịch nào" cho các chương sau về chi phí, giờ giao dịch và quản lý rủi ro.
Nhiệm vụ cốt lõi của Bài học 3 là phân biệt các loại tài sản truyền thống chính mà CFD có thể bao phủ. CFD ngoại hối tập trung vào sức mạnh tương đối của tiền tệ và biến số vĩ mô; CFD kim loại quý, đặc biệt là vàng, thường mang đặc tính trú ẩn an toàn và ánh xạ lãi suất; CFD chỉ số chứng khoán đóng vai trò công cụ thể hiện khẩu vị rủi ro và xu hướng tổng thể thị trường; CFD hàng hóa chịu tác động nhiều hơn từ chu kỳ cung/cầu và địa chính trị; CFD cổ phiếu hoạt động như một phương tiện co giãn cao cho các sự kiện cấp công ty và thay đổi kỳ vọng. Dù tất cả đều có thể giao dịch qua CFD, nhưng nguồn gốc biến động, khung giờ giao dịch sôi động, cấu trúc chi phí và cơ chế giải phóng rủi ro của chúng khác nhau. Hiểu về sự khác biệt giữa các loại tài sản về cơ bản sẽ đặt nền tảng cho việc sử dụng đòn bẩy hiệu quả và kiểm soát rủi ro trong các bài học tiếp theo.